
Kịch nói, một loại hình nghệ thuật vốn “kén” khán giả, đã được cộng đồng sinh viên Trường ĐH KHXH&NV, ĐHQG-HCM sáng tạo và lan tỏa rộng rãi.
Từ cuối tháng 4, các CLB - Đội - Nhóm Kịch nói của Trường đã rục rịch quảng bá những tác phẩm mới nhất của mình. Tháng 5-6 vừa qua là thời điểm sôi nổi của hoạt động kịch nói sinh viên. Các vở diễn được đầu tư nghiêm túc và nhận được sự đón nhận của đông đảo khán giả.
Một mùa diễn sôi động
Là đơn vị có tuổi đời lớn nhất, Đội Kịch CKT - trực thuộc CLB Văn nghệ Xung kích CKT - trở lại với tác phẩm Tấm và Hoàng hậu thuộc dự án Không gian Kịch nói Sinh viên 14. Dựa trên truyện cực ngắn Tấm khóc, Bụt hiện ra (Nhật Chiêu), Tấm và Hoàng hậu là vở kịch đầu tay của Đội kịch CKT, đến nay đã được 10 năm tuổi. Hai suất diễn với 800 vé đã được bán hết.

"Tấm và Hoàng hậu" gợi nỗi băn khoăn về thân phận con người và hành trình tìm lại chính mình giữa muôn vàn lầm lạc - Ảnh: Đội Kịch CKT
Gia nhập đường đua lần này còn có Đội Kịch Dramagic - trực thuộc CLB Nghệ thuật MIR, khoa Quan hệ Quốc tế - với vở kịch Tứ Nữ Bất Bần. Đây cũng là kịch bản gốc của Đội, sau nhiều vở kịch lấy cảm hứng từ các tác phẩm kịch nói nổi tiếng. Suất diễn duy nhất thu hút khoảng 300 khán giả đến thưởng thức.
Có phần áp đảo hơn về số lượng tác phẩm trong mùa diễn này là CLB Kịch khoa Báo chí và Truyền thông khi lần đầu biểu diễn hai vở kịch cùng lúc - Nằm Khóc Một Mình (vở mới) và Lá Hát Như Mưa (vở tái diễn). Cả hai đều là những vở kịch dài độc quyền nằm trong dự án Sân Khấu Kịch Báo Chí Nhân Văn. Mùa diễn thứ 6, ba suất diễn của CLB đều cháy vé, với khoảng 200-250 khán giả mỗi suất.

"Nằm Khóc Một Mình" kể về chuyện tình của chàng nghệ sĩ nghèo Trần Phong và tiểu thư Đài Trang - Ảnh: CLB Kịch khoa Báo chí và Truyền thông
Tuy được công diễn cùng thời điểm nhưng mỗi vở kịch lại mang màu sắc riêng với thể loại, bối cảnh khác biệt. Từ thể kịch cổ trang (Tấm và Hoàng hậu) đến hiện đại (Nằm Khóc Một Mình, Tứ Nữ Bất Bần). Từ bối cảnh cung đình (Tấm và Hoàng hậu) đến Đà Lạt thập niên 80 (Nằm Khóc Một Mình) hay gia đình bình dân (Tứ Nữ Bất Bần). Các tác phẩm hướng đến những chủ đề, thông điệp như: nghệ thuật và cuộc sống, tình cảm gia đình…
Bạn Nguyễn Nhật Ánh - sinh viên năm hai khoa Du lịch - chia sẻ cảm nhận sau khi xem kịch Nằm Khóc Một Mình: "Với mình, kịch nói mang lại nhiều giá trị nhân văn hơn là giải trí đơn thuần. Vở kịch này đã đem đến cho mình một góc nhìn mới. Có lẽ, kịch nói sẽ trở thành một hình thức giải tỏa căng thẳng của mình sau những giờ học tập và làm việc mệt mỏi".
Sau ánh đèn sân khấu
Mỗi suất diễn 2-3 tiếng trên sân khấu đòi hỏi sự nỗ lực của một ekip trong nhiều tháng. Vì nhân lực chủ yếu là sinh viên không theo học các ngành diễn xuất hay dàn dựng nên các đơn vị đã gặp không ít khó khăn trong quá trình sản xuất.
Trước hết là câu chuyện về chuyên môn, kinh nghiệm. Theo Lý Tô Minh Triết - Phó Chủ nhiệm CLB Kịch khoa Báo chí và Truyền thông, các bạn sinh viên đa phần trải nghiệm chưa nhiều, kinh nghiệm thì khá ít ỏi, chuyên môn về kịch lại càng không. Chính vì thế, để tạo một vở kịch chỉn chu, mỗi người đều phải không ngừng học hỏi và quan sát từ những cô chú, anh chị đi trước, sách báo và Internet.

Luyện tập không ngừng giúp các diễn viên tự tin diễn xuất trong một phân cảnh cao trào của vở kịch "Tứ Nữ Bất Bần" - Ảnh: MIR Club
Tiếp đến, tài chính cũng là một vấn đề nan giải. Do kinh phí eo hẹp nên một số đơn vị chưa thể mạnh dạn chi tiêu. Bất kỳ khoản chi nào cũng phải được cân nhắc kỹ càng. Nguyễn Trần Anh Thư - Đội Trưởng Đội Kịch Dramagic - bộc bạch: “Cùng với tiền bán vé, sự hỗ trợ của khoa, sự giúp đỡ của các anh chị cựu cũng như nguồn thu từ các hoạt động gây quỹ đã giúp Đội rất nhiều trong việc chi trả chi phí sản xuất”.
Cuối cùng là việc sắp xếp thời gian luyện tập. Đại diện Đội Kịch CKT chia sẻ: "Tụi mình đến từ nhiều khoa. Có một số anh chị đi làm, và thậm chí anh Thiên Huân - phụ trách Dàn dựng - đang ở Mỹ và phải dựng trực tuyến, nên thời gian biểu rất khác nhau". Tuy nhiên, việc này cũng khiến mỗi cá nhân càng trân trọng thời gian được sống cùng nhân vật và được ở bên mọi người.

Khán giả theo dõi, bàn luận về vở kịch "Nằm Khóc Một Mình" - Ảnh: CLB Kịch khoa Báo chí và Truyền thông
Mặc dù vẫn còn nhiều hạn chế nhưng chính sức trẻ nhiệt huyết cùng tình yêu sân khấu đã giúp các bạn sinh viên tiếp tục theo đuổi con đường làm kịch. Sự ủng hộ của khán giả, sự đồng hành của những người thân yêu cũng là động lực để các đơn vị ngày càng phát triển và hoàn thiện hơn sau mỗi mùa diễn.
Cộng đồng kịch nói sinh viên Nhân văn
Xuất phát từ niềm đam mê kịch nói, các bạn sinh viên đã gặp gỡ và cùng nhau tạo nên một cộng đồng kịch nói sinh viên Nhân văn gắn bó, gần gũi.
Qua từng mùa diễn, mỗi bạn sinh viên lại tích lũy thêm nhiều kiến thức, kĩ năng và trưởng thành hơn. “Ngoài chuyện học cách hoá thân, tìm sự kết nối với nhân vật, những kỹ năng sân khấu, tụi mình còn có cơ hội học hỏi và thực hành những lĩnh vực tụi mình yêu thích. Đó là công việc của các khâu sản xuất như: học may vá, học chỉnh âm thanh, học dựng clip, chỉnh ảnh...” - Đại diện Đội Kịch CKT chia sẻ. Quá trình sinh hoạt và làm việc còn góp phần gắn kết các thành viên với nhau như một gia đình.

Tái diễn vở cũ, các thành viên Đội Kịch CKT được khuyến khích bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ để tạo màu sắc riêng cho vai diễn - Ảnh: Đội Kịch CKT
Những tương tác, kết nối không chỉ xuất hiện trong nội bộ mỗi đơn vị mà còn giữa các đơn vị. Điển hình là việc đến xem và cổ vũ nhau trong các suất diễn. Lý Tô Minh Triết - Phó Chủ nhiệm CLB Kịch khoa Báo chí và Truyền thông - chia sẻ: "Trong môi trường có nhiều CLB - Đội - Nhóm Kịch nói, đây vừa là áp lực cũng vừa là động lực để mỗi đơn vị không ngừng làm mới mình, tự tìm cho mình lượng khán giả và định hướng phát triển riêng”.
Bùi Khánh Vinh - Đội trưởng Đội Kịch Dramagic - cũng khẳng định sự kết nối rất cần thiết vì nó giúp các bên có thể học hỏi, giúp đỡ lẫn nhau, từ đó phát triển cộng đồng kịch nói sinh viên Nhân văn ngày càng vững mạnh.

Ekip vở kịch "Tứ Nữ Bất Bần" chào khán giả sau suất diễn - Ảnh: MIR Club
Chia sẻ về những dự định trong tương lai, các đơn vị cho biết, họ vẫn sẽ định kỳ sản xuất những vở kịch chất lượng, với những chủ đề vừa lạ vừa quen và truyền tải những thông điệp nhân văn, tích cực.
HOÀNG PHƯƠNG








