|
VNU LogoHCMUSSH Logo

VXTT -TINH THẦN BẤT BẠI – ĐẠI THẮNG CÔ VI

03/01/2022
CHIA SẺ:
VXTT -TINH THẦN BẤT BẠI – ĐẠI THẮNG CÔ VI

👩‍🦰Cô Phạm Thị Phi Yến - giảng viên Khoa Lưu trữ học - Quản trị văn phòng từng là một bệnh nhân F0 được điều trị tại Bệnh viện Dã chiến số 3. Với tinh thần kiên cường, cô đã khỏi bệnh và tiếp tục tham gia tình nguyện tại chương trình "Vắc xin tinh thần".

💕 Những dòng chia sẻ của cô dưới đây sẽ là liều “Vắc xin tinh thần”, đem lại nguồn năng lượng tích cực cho chúng ta.

---------------------------------------------------

PHẢI LÀM GÌ ĐỂ VƯỢT QUA TRỞ NGẠI KHI BẢN THÂN LÀ F0

Mình đã từng là F0, mình cũng như bạn, như nhiều người khác không nghĩ tới việc mình có thể mắc Covid khi bản thân luôn tuân thủ 5K tuyệt đối, hạn chế đi lại, rất cẩn thận khi nhận hàng hóa từ bên ngoài và vì mình cũng đã tiêm mũi 1 vacxin. Thế nhưng, điều gì đến cũng đã đến, mình dương tính sau 2 lần test nhanh tại địa phương. Lúc nhận được kết quả, mình bủn rủn tay chân; luống cuống và thất thần. Sau khi ổn định lại được tâm lý, việc đầu tiên mình làm là cách ly với người thân trong nhà; một ngày sau đó thì mình được đưa đi khu cách ly tạm để chờ test PCR. Cảm giác biết mình mắc covid, mặc dù vẫn đang chờ test PCR để khẳng định, nhưng chắc hẳn ai cũng lo lắng, sợ hãi – mình cũng vậy. Mình lo đủ điều, sợ sức khỏe mình không trụ được, sợ lây thêm cho người thân…

Những ngày trong khu cách ly tạm, mình xốc lại tinh thần bằng việc suy nghĩ tích cực hơn, ít lo lắng hơn và đặt niềm tin vào chính mình sẽ vượt qua được. Mỗi ngày, ngoài những việc cần làm để điều trị cho F0 như súc họng, khò mũi bằng nước muối; uống nước chanh mật ong nóng … thì mình cố gắng ăn uống nhiều hơn; vận động nhiều hơn để gia tăng sức đề kháng. Mình tập yoga mỗi buổi sáng; xung phong đi nhận cơm, nhận nước để kết hợp đi bộ, leo cầu thang. Ba ngày sau mình có kết quả PCR dương tính; lúc này thì mình thực sự sợ hãi. Trong khoảng thời gian chờ test PCR mình vẫn luôn nguyện cầu kết quả âm tính bởi mình thấy sức khỏe rất ổn, mặc dù có ho chút ít, một vài triệu chứng khác nhưng đều mức độ nhẹ đủ để mình cảm nhận và vượt qua mà chưa dùng đến thuốc, mình vẫn nghĩ chắc chỉ là nhầm lẫn thôi…

Mình được di chuyển qua điều trị tại Bệnh viện Dã chiến số 3, tại đây, mình vẫn duy trì thói quen dậy sớm tập yoga. Có thể bạn nghĩ mình chắc mang thảm đi tập hả, hay có không gian rộng rãi để tập phải không? Ngày đưa đi cách ly, mình đi vội cộng với tâm lý lúc đó còn hoang mang tột độ nên ngoài những đồ dùng cá nhân cơ bản thì mình không mang được thêm gì, thậm chí thiếu nhiều lắm. Mình tập yoga ở khu cách ly tạm trên chỗ mình ngủ - là bàn học sinh – vừa cứng vừa đau; và tập yoga ở bệnh viện dã chiến ngay trên ghế bố của mình – vừa hẹp vừa chông chênh vì người mắc Covid không được đi ra ngoài, phòng ở cũng chỉ đủ diện tích cho bệnh nhân thôi. Sáng yoga, chiều vận động tay chân trong phòng; thỉnh thoảng mình thiền và luân phiên dọn vệ sinh phòng ở cũng là một cách vận động nữa; đặc biệt là luôn luôn luyện thở. Mình thở nhiều hơn, tập trung hơn, sâu hơn khi biết mình nghi nhiễm covid và bất cứ lúc nào, làm gì cũng cố gắng chú ý vào hơi thở. Có lẽ vì vậy mà ngày mình cảm giác bị tức ngực thì hơi thở của mình vẫn ổn định.

Vào giai đoạn mình bị tức ngực – cảm giác như có hòn đá đè lên ngực và chặn lại khiến hơi thở khó; mỗi lần thở lại cảm thấy đau hơn bình thường. Mình nghĩ nếu ngay giai đoạn này bạn trở nên sợ hãi, lo lắng sẽ càng khiến cơ thể khó tập trung cho việc thở, hơi thở sẽ ngắn và đứt quãng dễ gây tình trạng khó thở, thiếu oxy ngay lập tức. Vì vậy tâm lý ổn định, bình tĩnh trong lúc này thực sự là điều quan trọng; bạn hãy chú ý vào cơ thể, chậm rãi tập trung hít thở, nếu không hít thở thật sâu được như bình thường thì cố gắng hít thở nhẹ nhàng, thở bằng mũi khó khăn thì thở bằng miệng cũng được miễn là hít thở đều để vừa giúp mình trấn an, bình tĩnh vừa có thể đảm bảo duy trì lượng oxy cho cơ thể.

Bên cạnh việc tập luyện, ăn uống ngủ nghỉ điều độ để tăng cường sức đề kháng, những ngày ở khu cách ly và điều trị mình được tiếp thêm động lực, niềm tin, sự lạc quan từ những lời thăm hỏi, động viên của người thân, bạn bè, đồng nghiệp. Mình trò chuyện với các bác, cô, chú, anh chị trong phòng; chia sẻ những câu chuyện thường nhật đặc biệt là không quên động viên lẫn nhau để cùng nhau nhanh chóng khỏi bệnh.

Ngày thứ bảy từ khi vào viện, mình test PCR âm tính và sau ba ngày thì được ra viện khi kết quả test nhanh âm tính lần nữa. Hành trình vượt qua F0 của mình thành công có lẽ nhờ vào tinh thần lạc quan của bản thân; từ món quà tinh thần của người thân, bạn bè đồng nghiệp. Mình muốn chia sẻ những điều này tới các bạn, như muốn truyền ngọn lửa của tinh thần lạc quan, tích cực để bạn có thể mạnh mẽ chiến đấu với Covid khi bản thân chẳng may là F0.

Hãy tin vào chính mình bạn nhé!

CHIA SẺ:
Ngày cập nhật: 03/01/2022

Bài viết liên quan