
«𝐴̀ 𝑞𝑢𝑜𝑖 𝑟𝑒𝑠𝑠𝑒𝑚𝑏𝑙𝑒 𝑢𝑛 𝑝𝑟𝑜𝑓𝑒𝑠𝑠𝑒𝑢𝑟? 𝐴̀ 𝑢𝑛 𝑓𝑙𝑎𝑐𝑜𝑛 𝑞𝑢𝑖 𝑐𝑜𝑛𝑡𝑖𝑒𝑛𝑡 𝑢𝑛 𝑜𝑛𝑔𝑢𝑒𝑛𝑡 𝑎𝑟𝑜𝑚𝑎𝑡𝑖𝑞𝑢𝑒. 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑑 𝑜𝑛 𝑙𝑒 𝑑𝑒́𝑏𝑜𝑢𝑐ℎ𝑒, 𝑙𝑒 𝑝𝑎𝑟𝑓𝑢𝑚 𝑠𝑒 𝑟𝑒́𝑝𝑎𝑛𝑑 . 𝑄𝑢𝑎𝑛𝑑 𝑜𝑛 𝑙𝑒 𝑓𝑒𝑟𝑚𝑒, 𝑙𝑒 𝑝𝑎𝑟𝑓𝑢𝑚 𝑑𝑖𝑠𝑝𝑎𝑟𝑎𝑖̂𝑡.»
Có ai đó đã ví sứ mệnh của người giáo viên giống như một lọ nước hoa. Vì khi mở ra, hương thơm ấy sẽ lan toả như cách người thầy truyền đạt tri thức đến ta. Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Đó là thông điệp của câu nói trên.
Một dòng đời - một dòng sông, mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ. Muốn qua sông thì phải có đò. Và muốn bước trên đường đời thì phải nhờ người đưa... Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo chính là quy luật muôn đời. Làm nhà giáo luôn quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác.
Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ. Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, NVP-TV đã trao gửi những bức thư từ sinh viên Khoa Ngữ văn Pháp đến các Quý Thầy Cô nhân dịp 20/11





