
TỪ NHẬN DIỆN ĐẾN THẤU HIỂU: ĐIỀU GÌ THỰC SỰ GIỮ CHÂN CHÚNG TA TRƯỚC NHỮNG VIỆC QUAN TRỌNG?
Tiếp nối chuyên đề "Nhận diện trì hoãn" diễn ra vào ngày 12/6, ngày 19/6 vừa qua, MHRS đã có dịp gặp lại các bạn sinh viên Trường Đại học Kinh tế - Luật (UEL) trong buổi chia sẻ thứ hai của hành trình "Bẻ gãy trì hoãn".
Nếu ở buổi đầu tiên, chúng ta cùng nhau nhìn nhận rằng trì hoãn không đơn thuần là sự lười biếng hay thiếu quyết tâm, thì ở buổi gặp gỡ lần này, các bạn sinh viên đã có cơ hội đi sâu hơn vào một câu hỏi quan trọng:
💭 Điều gì đang diễn ra bên trong chúng ta mỗi khi muốn bắt đầu một việc gì đó nhưng lại không thể bắt đầu?
📚 Dưới góc nhìn của nhà tâm lý học Paul Gilbert, hành vi trì hoãn đôi khi không xuất phát từ việc thiếu năng lực hay động lực, mà liên quan đến cách não bộ phản ứng trước những điều được cảm nhận là áp lực hoặc đe dọa.
Khi hệ thống đe dọa được kích hoạt, chúng ta có thể trải nghiệm những cảm xúc như:
▪️ Lo lắng sẽ làm chưa đủ tốt
▪️ Sợ mắc sai lầm
▪️ Sợ bị đánh giá
▪️ Áp lực phải hoàn hảo
▪️ Thất vọng về chính mình
Và thật trớ trêu, những cảm xúc ấy lại thường xuất hiện trước chính những việc mà chúng ta cho là quan trọng nhất.
Một bài khóa luận còn dang dở.
Một đề tài nghiên cứu chưa biết bắt đầu từ đâu.
Một hồ sơ thực tập vẫn chưa gửi đi.
Hay một quyết định liên quan đến tương lai mà chúng ta vẫn đang chần chừ.
Đôi khi, điều chúng ta đang né tránh không phải là công việc.
Mà là những cảm xúc khó chịu đi kèm với công việc đó.
✨ Trong không gian chia sẻ của chuyên đề, các bạn sinh viên đã cùng nhau:
🌱 Nhìn lại vòng lặp trì hoãn của chính mình.
🌱 Khám phá mô hình ba hệ thống điều hòa cảm xúc của Paul Gilbert.
🌱 Nhận diện những cảm xúc đang âm thầm ảnh hưởng đến khả năng bắt đầu và duy trì công việc.
🌱 Trải nghiệm một không gian được lắng nghe, chia sẻ và kết nối mà không bị phán xét.
🌱 Tìm kiếm những cách tiếp cận dịu dàng và thực tế hơn để đồng hành cùng bản thân khi đối mặt với áp lực.
💚 Có lẽ, sau buổi gặp gỡ này, câu hỏi quan trọng không còn chỉ là:
"Làm thế nào để mình ngừng trì hoãn?"
Mà còn là:
"Điều gì trong nhiệm vụ này đang khiến mình cảm thấy khó đối diện?"
Bởi khi hiểu được cảm xúc phía sau sự trì hoãn, chúng ta có thể bắt đầu hành động bằng sự thấu hiểu thay vì tự chỉ trích, bằng lòng trắc ẩn với bản thân thay vì áp lực phải hoàn hảo.
MHRS xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn sinh viên đã hiện diện, lắng nghe và chia sẻ trong suốt hành trình hai buổi chuyên đề vừa qua. Chính sự cởi mở và kết nối của các bạn đã góp phần tạo nên một không gian an toàn để mỗi người có thể nhìn lại bản thân một cách chân thật hơn.
🌿 Hẹn gặp lại các bạn trong những hoạt động tiếp theo của MHRS và UEL, nơi chúng ta sẽ tiếp tục cùng nhau học cách chăm sóc sức khỏe tinh thần, nuôi dưỡng sự thấu cảm với bản thân và phát triển một cách bền vững hơn mỗi ngày.
#MHRS_ISSH
#UEL
#ChuyenDeSV
#BeGayTriHoan
#SucKhoeTinhThan
#TuThauCam
#MentalHealth
—----------
🌱 Tại sao càng tự ép mình, đôi khi chúng ta lại càng khó bắt đầu?
Trong buổi chia sẻ "Bẻ gãy trì hoãn" tuần qua, MHRS đã cùng các bạn sinh viên nhìn lại một góc nhìn khá thú vị về trì hoãn.
📌 Nhiều người cho rằng trì hoãn xuất phát từ việc thiếu kỷ luật hay thiếu động lực. Nhưng dưới góc độ tâm lý học, câu chuyện đôi khi phức tạp hơn thế.
Nhà tâm lý học Paul Gilbert cho rằng não bộ con người vận hành thông qua nhiều hệ thống cảm xúc khác nhau. Trong đó, khi hệ thống đe dọa được kích hoạt, chúng ta dễ trải nghiệm những cảm xúc như lo lắng, xấu hổ, sợ mắc sai lầm hoặc sợ bị đánh giá.
💭 Và điều đáng chú ý là những cảm xúc này thường xuất hiện trước chính những nhiệm vụ mà ta cho là quan trọng.
Một khóa luận chưa biết bắt đầu từ đâu.
Một đề tài nghiên cứu đang dang dở.
Một hồ sơ thực tập đã trì hoãn nhiều tuần.
Hay một quyết định lớn liên quan đến tương lai của chính mình.
Đôi khi, điều chúng ta đang né tránh không phải là công việc.
Mà là cảm giác bất an, áp lực hoặc nỗi sợ đi kèm với công việc đó.
✨ Trong không gian chia sẻ, các bạn đã cùng nhau:
🔹 Nhận diện vòng lặp trì hoãn của chính mình
🔹 Khám phá ba hệ thống cảm xúc theo mô hình của Paul Gilbert
🔹 Trải nghiệm việc được lắng nghe mà không bị phán xét hay vội vàng đưa ra lời khuyên
🔹 Tìm kiếm một trạng thái an toàn hơn để bắt đầu những điều mình vẫn đang né tránh
📚 Các nghiên cứu về trì hoãn trong những năm gần đây ngày càng cho thấy đây không chỉ là câu chuyện của quản lý thời gian, mà còn là câu chuyện của cảm xúc. Khi lo lắng, tự chỉ trích hoặc sợ thất bại chiếm ưu thế, việc bắt đầu một nhiệm vụ có thể trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Có lẽ vì vậy, đôi khi câu hỏi quan trọng không phải là:
"Làm sao để ép mình cố gắng hơn?"
mà là:
"Điều gì trong nhiệm vụ này đang khiến mình cảm thấy khó đối diện?"
MHRS cảm ơn tất cả các bạn đã hiện diện, lắng nghe và cùng nhau tạo nên một không gian đủ an toàn để khám phá những điều đang giữ chân mình lại trên hành trình phát triển bản thân. 🌿





